Phật dạy: Giúp người là giúp chính mình, cứu mạng chúng sinh sẽ được trường thọ

Mục lục
 
Mục lục

(Xemsomenh.com) Trong cõi nhân sinh vô thường này, con người thường mải mê lo lắng cho bản thân mà quên mất rằng, phước báo lớn nhất không nằm ở của cải hay địa vị, mà ở lòng từ bi và hành động cứu giúp người khác. Đức Phật dạy rằng, ai cứu mạng chúng sinh, người đó sẽ được trường thọ, bởi vì khi ta trân quý sinh mạng của muôn loài, ta cũng đang tạo ra những nghiệp lành, để rồi chính mình sẽ hưởng được quả báo tốt đẹp trong đời này và những đời sau.

Trong kinh điển nhà Phật, có rất nhiều câu chuyện về những người nhờ tích đức cứu giúp sinh linh mà hưởng thọ lâu dài, gặp nhiều may mắn và an lạc. Bởi lẽ, khi ta giúp một người thoát khỏi khổ nạn, ta không chỉ ban tặng họ sự sống, mà còn gieo vào tâm thức họ một hạt giống của lòng biết ơn và từ bi. Những hạt giống này rồi sẽ nảy mầm và lan tỏa ra thế gian, tạo thành những vòng tròn nhân quả tốt đẹp, mà chính bản thân ta cũng sẽ nhận lại những điều tốt lành.

Ngược lại, nếu chỉ sống vì lợi ích cá nhân, chỉ biết vun vén cho riêng mình mà không quan tâm đến những đau khổ của người khác, thì chẳng khác nào tự giam mình trong vòng tròn ích kỷ. Một người sống mà không gieo nhân thiện lành, thì làm sao có thể mong nhận lại phước báo tốt đẹp?

Đức Phật dạy rằng, sinh mạng của mọi loài đều đáng quý như nhau. Khi ta biết quý trọng sự sống, biết dùng tâm từ bi để bảo vệ và giúp đỡ người khác, thì chính bản thân ta cũng sẽ được vũ trụ bảo hộ, được sống thọ, bình an và hạnh phúc. Vì thế, thay vì chỉ chăm chăm vun vén cho bản thân, hãy học cách mở rộng trái tim, biết yêu thương và chia sẻ, bởi vì giúp người chính là giúp mình, cứu mạng chúng sinh chính là gieo mầm cho phước báo trường thọ về sau.

Câu chuyện cứu mạng chúng sinh, cho đi mạng sống

Tại Phúc Kiến có người tên Tào Thuấn Thông, nhận lời đến dạy học cho nhà họ Trịnh ở Đinh Châu. Thầy giáo họ Tào nghiêm cẩn thọ trì thập trai (ăn chay mỗi tháng 10 ngày), đối với hết thảy các loại cá thịt tươi sống đều từ bỏ không ăn, vì sợ chủ nhà có thể vì mình mà giết hại. Nếu trong mâm ăn bày ra các thứ thực phẩm chế biến sẵn như thịt khô, cá ướp muối… thì ông vui vẻ dùng trước khi về.

Vào năm Bính Thân thuộc niên hiệu Thuận Trị (tức là năm 1656, niên hiệu Thuận Trị năm thứ 13), ông bị đau đường ruột, toàn thân lạnh cứng đến ba ngày đêm, cả nhà đều than khóc, tang lễ đã chuẩn bị xong. Bỗng nhiên ông sống lại, bảo vợ con rằng: “Ta lẽ ra đã bị bọn giặc loạn chém chết vào đầu mùa hạ năm Giáp Thân (tức là năm 1644), nhưng vì từ khi ta dạy học đến nay thật lòng thương yêu bảo vệ mạng sống cho loài vật, chủ nhà chưa từng vì ta mà giết hại bất cứ sinh mạng nào, nên tuổi thọ của ta được tăng thêm một kỷ (12 năm), cũng không phải chết theo cách bất đắc kỳ tử. Vào mùa hạ năm Canh Dần (tức là năm 1650), ta lại có khuyên người khắc in ba trang kinh Kim Cang, tuổi thọ do đó được tăng thêm ba năm. Vì thế, đến nay ta còn sống thêm hai năm nữa.”

Quả nhiên, đúng hai năm sau ông qua đời. Một câu chuyện khác kể lại rằng, tại Hàng Châu có người vì nghiệp ác bắn chim, trên lưng đột nhiên mọc vết loét, bác sĩ cũng chẳng thể giúp được, lúc này mới biết đây là quả báo của kiếp này sát sinh bèn thề bỏ nghiệp sát mà làm công đức phóng sinh, sau đó việc chữa trị bắt đầu có hiệu lực mà dần dần hồi phục. 

Bài học cuộc sống: Theo luật nhân quả, bạn sẽ nhận được thọ mạng khi sẵn lòng cứu chúng sinh dù đó là loài vật nhỏ.  Con người hiện đại lại thường đề cao những hành vi hành hạ, giết hại sinh vật chỉ để thỏa mãn thú vui, tiêu khiển trên sự đau khổ của loài khác. Trong tâm mỗi người vốn đã in đậm dấu ấn của ác nghiệp giết hại từ quá khứ. 

Ngày nay, môi trường sinh thái bị phá hoại nặng nề do khai thác và săn bắt bừa bãi đã dẫn đến thiên tai, dịch họa đe dọa sự tồn vong của nhân loại. Con người đang hứng chịu những tai họa do chính họ đã tạo ra nhưng vẫn chẳng hề tỉnh ngộ, họ thấy cảnh người khác ốm đau, bệnh tật, chết chóc mà cũng chẳng hề cảm thấy xót thương vì cho rằng bệnh chưa tìm tới mình.

cuu mang chung sinh se song tho

Cứu mạng chúng sinh sẽ sống thọ

Con người hiện đại sống quá hời hợt nên họ không nhận thấy mối tương hệ cộng sinh giữa mọi loài. Sự sống vốn nương tựa và liên hệ mật thiết với nhau. Chúng ta với muôn loài bao gồm với thiên nhiên, sinh vật xung quanh mình là một, có quan hệ chặt chẽ không thể tách rời. Thế nhưng con người tự cho mình quyền kiểm soát mọi thứ, họ tàn phá thiên nhiên, sát hại sinh vật để phục vụ đời sống con người là một quan niệm thiển cận, loài người cần phải xem xét lại. Loài người chỉ đang phá hoại tương lai của mình và của con cháu mình mà cứ tự mãn là mình khôn ngoan, có thể điều khiển được thiên nhiên.

Đạo Phật thấy rõ về duyên sinh nên luôn tôn trọng mọi sự sống trong thiên nhiên. Nguyện không giết hại bất cứ sinh vật nào đồng thời ra sức bảo tồn sự sống bằng cách tu tập lòng từ, thực hành ăn chay, thương yêu loài vật, bảo vệ môi sinh… 

Thế nhưng không phải ai cũng có thể ăn chay nên ta có thể bắt đầu bằng việc nhỏ như thực hành bố thí, giúp đỡ người khác. 

Muốn tốt hơn nữa, bạn hãy bắt đầu với thói quen phóng sinh.

Kinh bồ tát Di Lặc cũng có nói: “Khuyên người siêng làm công đức phóng sinh, chung quy được trường thọ, nếu phát bồ đề tâm, đại nạn trời tất cứu.”

Trong kinh phật có nói 7 cái phúc của trời và người: “Chủng tính cao quý, hình sắc đoan nghiêm, trường thọ, vô bệnh, duyên phận tốt lành, giàu có đầy đủ và trí tuệ quảng đại”. Trong đó căn nguyên của “trường thọ” và “vô bệnh” là nhờ có công đức phóng sinh, phóng sinh cũng là trợ duyên cho 5 cái phúc còn lại.  

cuu lay mang song cua nguoi khac cung la cuu lay minh

Trải rộng lòng từ bi đến muôn loài

Các nhà khoa học đã chỉ ra rằng khi con người ăn thịt, họ không chỉ hấp thụ chất dinh dưỡng mà còn tiếp nhận cả những năng lượng và cảm xúc của loài vật. Điều này có thể ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần của mỗi người. Tuy không phải ai cũng có thể ăn chay ngay lập tức, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể nuôi dưỡng lòng từ bi bằng cách mở rộng tình thương đến với muôn loài, nỗ lực bảo vệ sự sống từ những sinh vật nhỏ bé như con sâu, cái kiến cho đến những loài vật lớn hơn và cả con người. Bởi lẽ, bất kỳ sinh linh nào có sự sống đều mong cầu hạnh phúc, an vui.

Vậy làm thế nào để trải tâm yêu thương một cách đúng đắn? Trước hết, chúng ta không được làm tổn hại đến bất kỳ ai. Thứ hai, hãy chủ động giúp đỡ và mang lại lợi ích cho người khác.

Việc thực hành lòng từ bi không chỉ dừng lại ở việc tránh làm tổn thương người khác qua hành động như đánh đập, mắng chửi hay lừa dối, mà còn phải thể hiện qua lời nói và suy nghĩ. Kể cả khi ta tự thấy mình chưa từng làm những điều đó, cũng cần luôn nhắc nhở bản thân để không vô tình gây tổn thương cho người khác.

Tuy nhiên, có những hành động bề ngoài tưởng như khắc nghiệt nhưng thực chất lại mang ý nghĩa tích cực. Ví dụ, khi ta nghiêm khắc với ai đó để giúp họ trở nên mạnh mẽ, độc lập và tự lo cho bản thân, thoạt nhìn có vẻ như ta đang làm điều không tốt, nhưng thực ra đó lại là một cách gieo nhân lành, mang đến lợi ích lâu dài.

Chính vì vậy, ngay cả khi giúp người hay tránh làm hại, ta cũng cần có trí tuệ để soi sáng và hướng dẫn hành động của mình. Thế giới ngày nay đang phải đối mặt với vô số thảm họa về môi trường, khí hậu, và thực chất, phần lớn những vấn đề này đều xuất phát từ con người. Những thiên tai, những biến đổi khắc nghiệt của tự nhiên không phải là sự trừng phạt ngẫu nhiên, mà là hậu quả của nghiệp lực do chính con người tạo ra.

Là những người thực hành chánh đạo, chúng ta cần cẩn trọng với những nghiệp tiêu cực, đồng thời nỗ lực hành thiện, làm những việc có ích cho mọi người, mọi loài. Chỉ khi lòng từ bi được lan tỏa rộng khắp, thế giới mới có thể trở nên hòa hợp, an lành.